Theo phản ánh và tài liệu do các hụi viên cung cấp, việc góp hụi trong toàn bộ hệ thống do bà Phan Thị Bích Thùy tổ chức được thực hiện gần như 100% bằng hình thức chuyển khoản. Người góp hụi không nộp tiền mặt tập trung, cũng không thông qua tài khoản chung, mà chuyển trực tiếp vào các tài khoản cá nhân đứng tên bà Thùy tại: Ngân hàng Nam Á, Ngân hàng Vietcombank
Mỗi kỳ đóng hụi, chủ hụi gửi bảng thống kê, mã thanh toán, thời hạn chuyển tiền. Toàn bộ dòng tiền từ hàng trăm người, với nhiều dây hụi khác nhau, đều dồn về một cá nhân duy nhất, không có cơ chế phong tỏa, quản lý độc lập, đối soát song phương.
Theo các chuyên gia pháp lý, đây là điểm rủi ro cực lớn, bởi khi xảy ra sự cố, người góp hụi không có bất kỳ công cụ pháp lý nào để kiểm soát hoặc ngăn chặn việc tẩu tán tài sản.
Trong mô hình hụi truyền thống, tiền góp của các hụi viên được thu vào theo kỳ. Chi trả cho người hốt hụi, phần còn lại được giữ lại cho các kỳ sau. Tuy nhiên, theo đơn tố cáo và lời khai của nhiều nạn nhân, không có bằng chứng rõ ràng cho thấy dòng tiền trong vụ việc này được xoay vòng đúng nghĩa.
Các hụi viên cho rằng không có sổ sách độc lập, không có tài khoản tách biệt theo từng dây hụi và không có báo cáo tổng hợp dòng tiền. Toàn bộ việc “xoay vòng” chỉ được thể hiện thông qua bảng thống kê do chính chủ hụi lập và công bố trong các nhóm Zalo. Một hụi viên nhận định: “Nếu tiền được xoay vòng thật thì phải có cách chứng minh. Nhưng ở đây, chúng tôi chỉ thấy tiền chuyển vào, rồi mất kiểm soát”.
Dòng tiền tập trung vào một cá nhân, lấy tiền người sau trả người trước?
Một trong những nghi vấn lớn nhất được các nạn nhân đặt ra là: có hay không việc dùng tiền của người góp sau để trả cho người góp trước, nhằm duy trì cảm giác hoạt động bình thường?
Theo phản ánh trong giai đoạn đầu, người hốt hụi nhận tiền đầy đủ, đúng hạn. Khi số lượng người tham gia tăng nhanh, quy mô dây hụi phình to, áp lực chi trả cũng tăng theo. Đến một thời điểm, nếu dòng tiền mới không đủ bù dòng tiền chi, hệ thống sẽ rơi vào trạng thái mất cân đối.
Theo các luật sư phân tích, nếu việc trả tiền cho người hốt hụi phụ thuộc chủ yếu vào dòng tiền mới, thì bản chất hoạt động đã không còn là hụi dân sự, mà mang đặc điểm của mô hình huy động vốn rủi ro cao, tiệm cận hành vi chiếm đoạt nếu có yếu tố gian dối.
Một tình tiết đặc biệt nghiêm trọng được nhiều nạn nhân phản ánh là sau ngày 27/10/2025, thời điểm bà Thùy tuyên bố mất khả năng thanh toán, việc thu tiền vẫn tiếp diễn.
Cụ thể chủ hụi vẫn thông báo các kỳ đóng, vẫn gửi bảng thống kê, vẫn yêu cầu hụi viên chuyển khoản. Không ít người, vì chưa nắm rõ tình trạng thực tế hoặc tin rằng chủ hụi sẽ khắc phục khó khăn, đã tiếp tục chuyển tiền, làm thiệt hại tăng thêm. Nếu tại thời điểm này chủ hụi đã biết rõ mình không còn khả năng chi trả, nhưng vẫn tiếp tục nhận tiền, thì hành vi này có thể bị xem xét dưới góc độ cố ý chiếm đoạt, chứ không đơn thuần là rủi ro.
Dòng tiền phục vụ mục đích cá nhân?
Theo đơn tố cáo, các nạn nhân cho rằng số tiền huy động được không được dùng để xoay vòng hụi, mà bị sử dụng cho các mục đích cá nhân. Cụ thể, có thông tin cho rằng tiền được dùng để (Mua bất động sản, Mua vàng, trang sức, Sắm ô tô, đồng hồ hàng hiệu, Phục vụ chi tiêu cá nhân quy mô lớn).
Hiện những thông tin này đang chờ cơ quan chức năng xác minh thông qua sao kê ngân hàng, truy vết giao dịch và đối chiếu tài sản hình thành trong thời gian tổ chức hụi. Nếu được chứng minh, đây sẽ là chứng cứ quan trọng để xác định mục đích chiếm đoạt, thay vì chỉ là làm ăn thua lỗ.
Việc sử dụng tài khoản cá nhân để nhận tiền góp hụi dẫn đến một hệ quả pháp lý nghiêm trọng nguy cơ tẩu tán tài sản rất cao. Khi không có tài khoản phong tỏa, tài sản bảo đảm, cam kết pháp lý
Chủ hụi hoàn toàn có thể rút tiền, chuyển khoản, mua tài sản đứng tên người khác trước khi các cơ quan chức năng kịp áp dụng biện pháp ngăn chặn. Nhiều nạn nhân cho rằng, đến khi họ tìm đến nhà riêng của bà Thùy để làm việc thì dòng tiền đã không còn trong tài khoản, khiến khả năng thu hồi trở nên rất thấp.
Thiệt hại thực tế theo thống kê ban đầu. Một nhóm nạn nhân xác định bị chiếm đoạt khoảng 5,7 tỷ đồng. Nhiều trường hợp khác chưa thể thống kê đầy đủ, ước tính tổng thiệt hại có thể lên tới hàng chục, thậm chí hàng trăm tỷ đồng
Đáng lo ngại hơn, nhiều nạn nhân cho biết họ phải vay mượn để góp hụi, có người còn thế chấp tài sản, gánh nợ thay người thân. Khi dòng tiền đứt gãy, hậu quả không chỉ dừng lại ở mất tiền, mà còn kéo theo hệ lụy xã hội nghiêm trọng.
Theo các luật sư được nạn nhân tham vấn, nếu cơ quan điều tra xác định: Có hành vi gian dối trong việc huy động vốn, có việc sử dụng tiền sai mục đích, có việc tiếp tục nhận tiền khi đã mất khả năng thanh toán. Thì vụ việc không còn thuần túy là tranh chấp hụi, mà có thể bị xem xét dưới các tội danh hình sự, tùy theo kết quả điều tra. Việc truy vết dòng tiền sẽ là mấu chốt quyết định để xác định bản chất vụ việc.
Trong mọi vụ việc huy động vốn, dòng tiền là yếu tố không biết nói dối. Khác với lời khai hay bảng thống kê trong nhóm chat, sao kê ngân hàng cho thấy Tiền đến từ đâu và đi về đâu? Dùng vào việc gì? Các nạn nhân kỳ vọng, thông qua việc thu thập dữ liệu ngân hàng, cơ quan chức năng sẽ làm rõ bản chất hoạt động hụi. Xác định thiệt hại thực tế truy tìm và phong tỏa tài sản nếu có căn cứ.
Khi dòng tiền bị bóc tách, nhiều dấu hiệu cho thấy đây không đơn thuần là “vỡ hụi” do làm ăn thua lỗ, mà có thể là hệ quả của một mô hình huy động vốn đầy rủi ro, thậm chí gian dối.
PV